“Ngày toàn thắng” trong ký ức một thầy giáo-chiến sỹ

QĐND Online – Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, đã có một lớp người thuộc thế hệ thanh niên “gác bút nghiên lên đường” tòng quân giết giặc. Ông Nguyễn Văn Hồng (hiện công tác tại Phòng Giáo dục huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định) là một trong những người như vậy…

Tháng 5 năm 1971, ông nhập ngũ khi chỉ còn một tháng nữa là tốt nghiệp hệ 7 + 2 (Trung cấp Sư phạm tỉnh). Giờ đây, sau hơn 30 năm, trong ký ức của người thầy giáo – chiến sỹ ấy vẫn vẹn nguyên kỷ niệm khó phai về đồng chí, đồng đội và cả những ngày đầu tiếp quản Sài Gòn khi miền Nam vừa hoàn toàn giải phóng…

Khi tôi được đặc cách tốt nghiệp để nhập ngũ vào chiến trường, chính quyền, đoàn thể ở địa phương, rồi cả bà con hàng xóm cũng ít người biết. Hồi đó, họ nghĩ tôi được phân công công tác ở đâu đó chứ không phải đi bộ đội. Sau này, được nghe kể lại là sau khi tôi nhập ngũ, mọi người trong gia đình phải tới ủy ban xã để “thắc mắc” về các chế độ cho con em đi B, lúc ấy gia đình tôi mới được nhận “tiêu chuẩn” là 1kg thịt để liên hoan và hằng tháng được lĩnh khoản phụ cấp 5.000đồng.

Sau khóa huấn luyện tân binh, tôi nhận nhiệm vụ hành quân vào chiến trường, rồi được biên chế vào trung đội trinh sát pháo binh thuộc Trung đoàn 210 (Sư đoàn 7, Quân đoàn 4) với nhiệm vụ trinh sát, đo đạc, lấy phần tử bắn cho pháo.

Thầy giáo Nguyễn Văn Hồng-Cựu chiến binh Tiểu đoàn 22-Sư đoàn 7 (Quân đoàn 4)

Các năm từ 1972 đến 1975, tôi tham gia các trận đánh tại ấp Thái Hưng, giải phóng đường 14- Phước Long, giải phóng Đồng Xoài, rồi tham gia chiến dịch Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975…

Khó có thể diễn tả hết được sự khốc liệt của từng trận đánh và những khoảnh khắc, ranh giới mong manh giữa sự sống, cái chết; rồi sự hy sinh của đồng chí, đồng đội…

Ngay trong trận đánh, không ít lần tôi và đồng đội đã phải chôn cất sơ sài, đặt tạm những nắm cơm lên phần mộ các đồng đội phải vĩnh viễn nằm xuống giữa những cánh rừng.

Từ đó đến nay, vì nhiều lý do, cả tôi cũng như anh em tiểu đoàn 22 ngày ấy vẫn chưa có dịp tới để thắp cho đồng đội mình một nén nhang.

Có một kỷ niệm khó quên giữa tôi và chiến sỹ tên Tuyển (quê Hải Dương) sau lần bị lạc trong một cánh rừng ở Biên Hòa. Hồi ấy, tôi là trung đội trưởng nên được giao nhiệm vụ bí mật cùng chiến sỹ trong trung đội tới gần trận địa của địch để đo đạc, trinh sát địa bàn. Do trời tối, lại len lỏi trong rừng nên tới gần sáng, khi nghe tiếng địch rì rầm, thấy ánh sáng le lói ở phía trước, lúc ấy chúng tôi mới biết mình bị lạc đơn vị ít nhất hai cây số. Phỏng đoán khả năng sẽ bị địch bắt, tôi và Tuyển cùng dừng lại để xác định đường, nhưng quả thực rất khó vì trời tối. Thế là, hai anh em lôi trong ba lô ra một miếng cơm nắm đã khô cứng, cùng ngồi ăn và tâm sự bởi nghĩ rằng chúng tôi sắp phải chia tay nhau… Thật may, khi chúng tôi leo lên ngọn tre để cố xác định hướng thì phát hiện ra con đường mòn, hai anh em mừng quá… Khi trở về, cả đơn vị đã được lệnh chuẩn bị hành quân vì nghĩ rằng hai chúng tôi đã bị bắt và kế hoạch tác chiến bị lộ.

Ngày 30-4-1975, trong đội hình của sư đoàn 7 tiến về giải phóng Sài Gòn, tôi vẫn nhớ như in cảm giác vui sướng của quân và dân ta trong ngày toàn thắng. Lúc ấy, chúng tôi được lệnh tham gia làm nhiệm vụ quân quản thành phố. Ngoài việc tận dụng một số cơ sở quân sự địch vừa bỏ chạy, có đơn vị nghỉ tạm ở Thảo Cầm Viên, vườn cây, sảnh công sở. Một số chiến sỹ còn mắc võng, kê phản nằm. Chúng tôi vẫn nấu cơm bằng nồi quân dụng, chia canh trong xoong, thức ăn đựng trên đĩa hai ngăn, trong khi mũ, giày dép, quần áo của anh em thì hầu như vẫn còn thiếu.

Từ rừng về thành phố, đêm đầu tiên, ai cũng ngỡ như mình đang mơ. Tất cả đều nằm đấy mà không ai chợp mắt. Tất cả cùng hồi tưởng lại những năm tháng đã qua, nghĩ về những ngày tới, về gia đình và quê hương.

Trong ngày toàn thắng, đồng bào Sài Gòn cờ đỏ sao vàng, cờ giải phóng trên tay, họ hò reo vang dậy, rồi tung cả thuốc lá, bánh kẹo lên xe cho bộ đội. Đồng bào khóc. Bộ đội cũng khóc. Mừng quá mà khóc, vui quá, cảm động quá mà khóc. Đồng bào từ các ngõ phố đổ đến vây lấy những chiến sỹ xe tăng, những khẩu pháo, ôm ghì lấy chiến sỹ ta. Cả biển người, rừng cờ, hoa, đủ màu sắc, đủ các lứa tuổi, đủ các nét mặt. Còn chúng tôi thì mừng vui khôn xiết khi cán bộ, chiến sỹ của hai miền đất nước được gặp nhau ngay tại sào huyệt cuối cùng của địch trong ngày vui đại thắng.

Đất nước thống nhất, tôi xuất ngũ về địa phương và tiếp tục đứng trên bục giảng làm giáo viên trường làng. Một thời gian sau, tôi chuyển về công tác ở Phòng Giáo dục huyện Nam Trực.

Đã qua những tháng ngày quân ngũ, nhưng hằng năm, tôi và hơn 80 hội viên trong Ban liên lạc nhà giáo-chiến sỹ vẫn gặp mặt và cùng nhau ôn lại những kỷ niệm khó quên của những người thầy, người cô đã có những tháng năm làm chiến sỹ…

Bùi Vũ Minh (Ghi theo lời kể của Thầy giáo Nguyễn Văn Hồng)

Bài sau
Đã đóng bình luận.
%d bloggers like this: