Siết gọng kềm, bao vây Huế

Ngày 20-3-1975, ở mặt trận Tây Nguyên, Trung đoàn 271 đánh chiếm Kiến Đức, tiếp tục giải phóng Gia Nghĩa; Trung đoàn 12 Sư đoàn 3 và Trung đoàn 95 A giải phóng quận lỵ An Khê.

Quân giải phóng tiến vào Cố đô Huế.

Vào ngày này, Sở Chỉ huy chiến dịch Tây Nguyên nhận được điện của Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương chỉ đạo: Địch đang có ý đồ thực hiện co cụm chiến lược quy mô lớn nhằm tập trung lực lượng ở vùng Sài Gòn và một phần ĐBSCL, có thể ở Đà Nẵng và Cam Ranh nữa, hòng tạo một thế tương đối vững để đi đến một giải pháp chính trị liên hiệp hoặc chia cắt miền Nam. Vì vậy ta cần phải tranh thủ thời gian cao độ, hành động khẩn trương, hết sức bất ngờ về thời gian, phương hướng, lực lượng và táo bạo đồng thời đảm bảo chắc thắng.

Ở mặt trận Huế-Đà Nẵng, ta phát động chiến tranh nhân dân ở đồng bằng phối hợp nhiều lực lượng chủ lực, bộ đội địa phương, dân quân du kích… tiến công địch; tích cực chuẩn bị mọi mặt để giải phóng Huế. Đối với Quân khu 5, mục tiêu trước mắt là tiêu diệt Sư đoàn 2 ngụy, tiến về Đà Nẵng để phối hợp kế hoạch chung. Quân đoàn 2 chuẩn bị hỏa lực đánh Đà Nẵng.

Trong ngày này, Đài Phát thanh Huế đưa tin: “Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh phòng chống thành phố Huế bằng mọi giá”; Tư lệnh Quân khu 1 Ngô Quang Trưởng cũng lên đài thề thốt “tử thủ Huế”. Tuy nhiên, cũng trong thời điểm này, ngoài miệng hô hào tử thủ Huế nhưng Ngô Quang Trưởng đã vội bay vào Đà Nẵng và Quân đoàn 1 ngụy được lệnh rút lực lượng về phòng thủ Đà Nẵng; Lữ đoàn Không quân số 1 đã được lệnh chuyển vào Sài Gòn.

Không khí chuẩn bị giải phóng thành phố Huế sôi sục. Pháo tầm xa của ta đã rót đạn vào sân bay Phú Bài và cửa Thuận An. Ở Quân khu 5, Sư đoàn 2 cùng lực lượng địa phương tiêu diệt địch tại các quận lỵ Tiên Phước, Trà My…

N.T.H.H. tổng hợp

SGGP Online

Đã đóng bình luận.
%d bloggers like this: