Chuẩn bị cho giờ G

Đêm 25-4-1975, Nguyễn Văn Thiệu lên máy bay bỏ chạy sang Đài Loan. Ngụy quân và ngụy quyền càng nháo nhào tìm đường tháo chạy. Dù vậy, địch vẫn mơ màng tìm giải pháp chính trị đối với ta hầu tìm ngừng bắn. Đại sứ Mỹ Martin và những nhân vật ngoại giao phương Tây khác hoạt động tấp nập ở hậu trường sân khấu chính trị Sài Gòn. Nhiều sức ép – kể cả của Mỹ – đòi Trần Văn Hương từ chức tổng thống để đưa Dương Văn Minh lên nắm quyền.

Xe tăng quân giải phóng tiến vào dinh Độc Lập.

Chiều 25-4, Bộ Tư lệnh chiến dịch quyết định sử dụng một số máy bay A 37 mới chiếm của địch để đánh phá sân bay Tân Sơn Nhất, làm rối loạn tinh thần chiến đấu của địch. Ngày tấn công đã được xác định là 28-4-1975.

Đến thời điểm này các cánh quân tiến về Sài Gòn và lực lượng tại chỗ nội thành Sài Gòn đã chuẩn bị cho giờ G nổ súng: 26-4-1975.

Chỉ thị về công tác chính trị của Bộ Tư lệnh chiến dịch được đưa đến toàn thể cán bộ chiến sĩ. Nội dung cơ bản của chỉ thị là quán triệt quyết tâm của Trung ương Đảng, ý nghĩa lịch sử chiến dịch, phương châm chỉ đạo và cách đánh, xây dựng tinh thần đoàn kết hiệp đồng giữa các đơn vị, hoàn thành vẻ vang nhiệm vụ chiến dịch, lập thành tích chào mừng ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Phương án thực hiện chiến dịch như sau: các đơn vị thực hiện bao vây, chia cắt chặn giữ quân địch tại chỗ không cho địch tiến về Sài Gòn, thoát về ĐBSCL hoặc ra biển; tiêu diệt và làm tan rã các đơn vị chủ lực địch ở vùng ngoài, chiếm các vị trí để đưa các đơn vị đột kích vào nội đô.

Không đánh theo kiểu bóc vỏ từ ngoài vào mà bỏ qua các cụm cứ điểm mạnh của địch ở Tây Ninh, Lai Khê, Phước Vĩnh… đánh thẳng vào các căn cứ tuyến hai nơi địch phòng thủ yếu hơn; chỉ đánh vào cụm cứ điểm khi thật cần thiết. Bộ đội địa phương, đặc công biệt động… nhanh chóng chiếm các đầu cầu, vị trí trọng yếu tạo điều kiện cho bộ đội chủ lực đánh vào các cứ điểm của nội thành…

Bên cạnh đòn quân sự, Bộ chỉ huy chiến dịch còn xây dựng một kế hoạch nổi dậy của quần chúng làm chủ các phường, khóm, đường phố, công sở… Trước ngày nổ súng, ta công bố chính sách khoan hồng của cách mạng đối với tù binh và hàng binh, nhằm lôi kéo một bộ phận lính ngụy buông súng, giảm bớt sự đối kháng, tạo điều kiện cho những người lầm đường lạc lối về với nhân dân.

N.T.H.H tổng hợp

SGGP Online

Đã đóng bình luận.
%d bloggers like this: