Cuộc đối mặt bất ngờ

Trung đoàn phó Phạm Xuân Thệ nói với Dương Văn Minh: “Các ông đã bị bắt làm tù binh, các ông phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, không bàn giao gì cả."

(VnMedia) – Chiến tranh đã lùi xa 36 năm về trước nhưng ký ức về chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, về hình ảnh đánh chiếm Dinh Độc Lập, bắt sống Tổng thống Dương Văn Minh cùng toàn bộ nội các chính quyền Sài Gòn tới Đài Phát thanh để tuyên bố đầu hàng vẫn in rõ trong tâm trí Trung tướng Phạm Xuân Thệ.

Cuộc hành tiến vào nội đô

Tôi đến gặp Trung tướng Phạm Xuân Thệ khi ngày kỷ niệm chiến thắng lịch sử 30/4/1975 giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước cận kề.

Năm nay ông 63 tuổi đã về hưu, nhưng trông ông vẫn rất phong độ. Trung tướng Phạm Xuân Thệ quê ở Khả Phong, huyện Kim Bảng, Hà Nam, ông tình nguyện vào chiến trường chiến đấu tháng 8 năm 1967. Sau 4 tháng huấn luyện ở Thái Nguyên, ông Phạm Xuân Thệ được bổ sung vào Trung đoàn 66 – Sư đoàn 304 là đội quân thuộc lực lượng thọc sâu của Quân đoàn 2.

“Tôi cũng như bao người chiến sỹ khác với tinh thần đâu có địch là chiến đấu. Trách nhiệm rõ ràng là phải đánh thắng địch trong mọi tình huống. Tham gia chiến đấu chỉ nghĩ đến hòa bình. Và tôi có được may mắn là tham gia tất cả các chiến dịch”. Ông bắt đầu câu chuyện.

Ngày đó, ông là đại uý, Trung đoàn phó Trung đoàn 66, được Ban chỉ huy Sư đoàn giao nhiệm vụ chỉ huy đội hình bộ binh đi đầu là tiểu đoàn 7”.

Ông Thệ nhớ lại: “Nhiệm vụ của chúng tôi là thực hành tiến công nhanh chóng vào nội đô thành phố Sài Gòn, với mục tiêu là đánh chiếm Dinh Độc Lập, Đài Phát thanh và Bộ tư lệnh Hải quân của địch. Binh đoàn thọc sâu của chúng tôi gồm có Trung đoàn bộ binh 66 thuộc sư đoàn 304, Lữ đoàn xe tăng 203 và một số đơn vị pháo binh của Quân đoàn 2 tiến vào Sài Gòn”.

“Binh đoàn bắt đầu xuất phát từ 17 giờ ngày 29/4. Khoảng 3-4 giờ sáng 30/4, đến ngã tư Thủ Đức, gặp địch chống cự nhưng khi thấy lực lượng của ta hùng mạnh, quân địch vội bỏ chạy. Rạng sáng ngày 30/4, binh đoàn đến cầu Sài Gòn. Địch ở khu vực cầu Sài Gòn phòng ngự rất mạnh, có cả xe tăng, bộ binh, hải quân… Chúng bố trí các ụ súng, lô cốt, hoả lực mạnh, pháo bắn thẳng, xe tăng từ bên kia sông bắn sang. Không thể tiếp tục tiến, binh đoàn phải dừng lại triển khai chiến đấu. Địch bắn sang rất dữ dội. Ta vừa triển khai đội hình, vừa bắn trả quyết liệt”.

Trung đoàn phó Thệ khi đó nằm ép mình trên mặt đường, bám sát dải phân cách của cây cầu để chỉ huy lực lượng. “Lúc đó đạn tránh mình chứ mình không thể tránh được. Trước mặt mình là kẻ thù, không bắn nó thì nó cũng bắn mình” – ông Thệ kể.

Kết quả, sau gần một tiếng chiến đấu quyết liệt, binh đoàn tiêu diệt được bốn chiếc xe tăng của địch gồm hai chiếc M41, hai chiếc M113, bắn cháy hai tàu chiến dưới lòng sông Sài Gòn, phá hủy nhiều ụ súng, lô cốt ở bên kia bờ sông…Đến 8h sáng ngày 30/4, tiếng súng thưa dần, địch bỏ chạy…

Chiếc xe Jeep chở đại uý Phạm Xuân Thệ khi đó cùng trung uý Phùng Bá Đam (trợ lý cán bộ trung đoàn), trung uý Nguyễn Khắc Nhu (trợ lý tham mưu trung đoàn), lái xe Đào Ngọc Vân, hai chiến sĩ Nguyễn Huy Hoàng và Bàng Nguyên Thất nhanh chóng bứt lên, hành tiến vào nội đô.

Cuộc đối mặt bất ngờ

Theo lời ông Thệ kể, trước khi tiến qua cầu Sài Gòn, thậm chí ông và các đồng đội còn chưa biết đường dẫn vào Dinh Độc Lập. Ông Thệ còn nhớ như in hình ảnh người đàn ông trung niên, dáng người chắc nịch mặc áo sơ mi cộc tay, cầm cờ giải phóng chạy từ Thảo Cầm Viên ra, đứng trước xe và nói “Quân Giải phóng cho tôi lên xe Jeep, tôi sẽ đưa đi.”

“Khi đến cổng Dinh Độc Lập, xe tăng thứ nhất do anh Bùi Quang Thận chỉ huy húc vào cánh cổng bên trái của cổng chính Dinh Độc Lập và mắc kẹt vào đó. Xe tăng thứ hai do anh Lê Đăng Toàn chỉ huy đâm bật tung cánh cổng chính tiến vào sân… Chiếc xe Jeep của chúng tôi theo xe anh Toàn đi vào. Rất nhanh, lái xe Đào Ngọc Vân giật lá cờ trong tay người đàn ông đi cùng chỉ đường. Ông ta cầm cán kéo lại và kêu “Cờ này của tôi,” tôi bèn nói: “Cờ của ai cũng mang lên để cắm” – ông Thệ hào hứng kể.

Trong thâm tâm ông Thệ và các chiến sỹ hôm đó chỉ nghĩ vào Dinh để cắm cờ mà không ngờ rằng Dương Văn Minh cùng toàn bộ nội các của chính quyền Sài Gòn có mặt trong đó. “Tới tiền sảnh, gặp các phóng viên báo chí dưới chân cầu thang rất đông, tôi hỏi đường lên cắm cờ trên nóc Dinh. Đi vòng tay trái đi lên hết tầng một, một người to cao đứng chặn trước mặt tôi và ông ta giới thiệu: “Tôi là Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh, phụ tá cho Tổng thống Dương Văn Minh, toàn bộ nội các chính quyền ông Minh đang ở đây, trong phòng họp, mời cấp chỉ huy vào làm việc.” – ông Thệ kể.

Súng vẫn lăm lăm trong tay, Trung đoàn phó Phạm Xuân Thệ chững lại, ý nghĩ cắm cờ y biến mất. Ông quyết định vào gặp nội các của Tổng thống Dương Văn Minh. Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh dẫn ông cùng các chiến sỹ Quân Giải phóng tới căn phòng tổng thống Dương Văn Minh, Vũ Văn Mẫu (Thủ tướng) cùng toàn bộ nội các chính quyền Sài Gòn đã ngồi chờ sẵn.

Sau khi nghe Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh giới thiệu, Tổng thống Dương Văn Minh tiến lại gần Trung đoàn phó Phạm Xuân Thệ và nói: “Chúng tôi đã biết Quân giải phóng tiến công vào nội đô, đang chờ Quân giải phóng vào để bàn giao.” Lúc này, Phạm Xuân Thệ nói: “Các ông đã bị bắt làm tù binh, các ông phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, không bàn giao gì cả.” Dương Văn Minh mặt cúi gằm, dáng vẻ sợ sệt, móc trong túi khẩu súng ngắn trao lại cho Trung đoàn phó Phạm Xuân Thệ.

Ảnh minh họaTrung đoàn phó Phạm Xuân Thệ cùng đồng đội đưa Tổng thống Dương Văn Minh và Thủ tướng Vũ Văn Mẫu ra Đài Phát thanh để tuyên bố đầu hàng.

Biết Tiểu đoàn 8 của mình đã chiếm được Đài phát thanh, Trung đoàn phó Phạm Xuân Thệ yêu cầu Dương Văn Minh phải tuyên bố đầu hàng tại Đài Phát thanh.

Ông Thệ kể, thấy súng nổ van trời khắp mọi nơi, Dương Văn Minh sợ nói rằng:
– “Ra Đài Phát thanh sợ không đảm bảo an toàn?”.
– “Chúng tôi đã làm chủ Sài Gòn và sẽ đảm bảo an toàn cho ông…” , ông Thệ nói.

Sau đó, cả Tổng thống Dương Văn Minh và Thủ tướng Vũ Văn Mẫu cùng đồng ý đi đến Đài phát thanh để tuyên bố đầu hàng. Xuống hết bậc cuối cùng của Dinh, tới sân cỏ, Dương Văn Minh chỉ sang tay trái và nói “mời cấp chỉ huy lên xe của tôi”, Trung đoàn phó Phạm Xuân Thệ nói chúng tôi đã có xe để đưa ông đi rồi, rồi đưa cả hai người cùng lên ngồi trên xe Jeep. Chính Dương Văn Minh là người chỉ đường đi đến Đài Phát thanh.

Bản tuyên bố đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh “Tôi: Đại tướng Dương Văn Minh – Tổng thống chính quyền Sài Gòn kêu gọi quân lực cộng hoà hạ vũ khí đầu hàng không điều kiện Quân giải phóng miền Nam-Việt Nam. Tôi tuyên bố chính quyền Sài Gòn từ trung ương đến địa phương phải giải tán hoàn toàn, giao chính quyền từ trung ương đến địa phương lại cho Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam – Việt Nam” đã vang lên trên sóng phát thanh.

Tiếp theo là lời tuyên bố của Chính uỷ Lữ đoàn xe tăng 203 Bùi Văn Tùng: “… Chấp nhận sự đầu hàng không điều kiện của Tổng thống chính quyền Sài Gòn… Thành phố Sài Gòn – Gia Định đã hoàn toàn giải phóng” đã đánh dấu thời khắc lịch sử của chiến dịch Hồ Chí Minh.

Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện tại Đài Phát thanh.

Sau khi tuyên bố đầu hàng xong, Dương Văn Minh cùng Vũ Văn Mẫu trở lại chiếc xe Jeep để về Dinh Độc lập và được giao lại cho Bộ Tư lệnh Quân đoàn 2.

Sài Gòn hôm ấy súng nổ như đêm 30 Tết. Tiếng súng nổ rất nhiều nhưng không phải là tiếng súng chiến đấu mà là tiếng súng mừng chiến thắng của quân Giải phóng – ông Phạm Xuân Thệ bồi hồi.

Giọng âm trầm xuống: “Đất nước hòa bình thống nhất, nhưng đồng chí, đồng đội hy sinh nhiều quá!”. Ông hồi tưởng lại ngày tháng máu lửa đó… Dường như trong ông vẫn còn hằn sâu nỗi đau về những người đồng đội đã hy sinh bên cầu Sài Gòn, nơi mà chỉ cách trung tâm không xa, hay nói đúng hơn họ đã chết trước giờ toàn thắng. ”Giây phút mà các anh hy sinh chỉ cách có mấy tiếng là giành độc lập…” – Ông nhớ lại.

Ông Thệ chia sẻ, dành được hòa bình, độc lập, tự do rất là quý giá. Nhưng cái giá phải trả thì quá lớn. Thế hệ ngày nay được thừa kế truyền thống của quý báu của cha ông, nhưng hiểu biết và trân trọng cái quý giá đó thì lớp trẻ cần phải được rèn luyện. Bởi, thời buổi kinh tế thị trường, đất nước hòa bình, con người nghĩ tới hưởng thụ nhiều hơn cống hiến, thế hệ trẻ dễ bị sống sai lệch. Xu hướng đồng tiền, vũ khí tinh thần hoặc vũ khí khác thay cho vũ khí nặng thì làm cho con người dễ sa ngã, chao đảo. “Xây dựng, phát triển, giữ và tuyên truyền lịch sử truyền thống phải song song với nhau”, ông Thệ nói.

Kim Thảo

Đã đóng bình luận.
%d bloggers like this: