Cuộc hành quân thần tốc, diệu kỳ

(VnMedia) Ngày 27/3/1975, đại tướng Văn Tiến Dũng đã lệnh cho Bộ tư lệnh chiến dịch Tây Nguyên nhanh chóng kết thúc chiến dịch ở đây và cơ động về phía Sài Gòn. Sau khi kết thúc chiến dịch Tây Nguyên, Bộ tư lệnh chiến dịch lại phải giải 1 bài toán nan giải là ngày 25/4 phải tập kết tại Củ Chi. Từ đó 1 cuộc hành quân thần tốc, diệu kì đã diễn ra.

Trung tướng Nguyễn Quốc Thước

Cuộc hành quân “đa phương tiện”

Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, lúc đó đang là Tham mưu trưởng chiến dịch Tây Nguyên thực sự lo lắng trước mệnh lệnh của cấp trên. Khoảng cách không phải là vấn đề duy nhất. Các sư đoàn còn rải ra chiến đấu ở nhiều điểm khác nhau. Có những điểm cách Sài Gòn đến 600 cây số. Vừa phải thu quân, vừa bổ sung quân số, trong khi đó thương binh ở những trận đánh trước đó cũng rất nhiều. Việc truyền lệnh đến các nơi cũng gặp những thách thức khi nhiều nơi không có đường dây điện thoại, sóng điện đàm.

Khó khăn vẫn chưa dừng lại ở đó. Bộ tư lệnh chiến dịch Tây Nguyên còn phải đối chọi với vấn đề phương tiện, vũ khí. Quan trọng nhất trong hoạt động hành quân là vấn đề phương tiện. Quân đoàn chỉ đảm bảo được phương tiện cho 2/3 quân số. Những người còn lại phải tự lo lấy phương tiện đi lại của mình.

Trước tình hình đó, Tham mưu trưởng Nguyễn Quốc Thước đã tương kế tựu kế. Cứ đơn vị nào mà nhận được lệnh thì lập tức hành quân ngay. Và cuộc hành quân thần tốc, diệu kỳ đã diễn ra.

Không có phương tiện, bộ đội ta đã chủ trương nhờ đến sự giúp đỡ của dân. Từ xe máy, xe đạp, xe lam, xe đò…, tất cả những phương tiện có thể di chuyển được đều lấy ra dùng hết. Thậm chí xăng dầu để vận hành đoàn cuộc hành quân “đa phương tiện” cũng phải nhờ nhân dân giúp đỡ, hỗ trợ.

Đoàn quân “đa phương tiện” đó cứ băng băng tiến về Sài Gòn. Qua mỗi tỉnh, thành mới giải phóng, bộ đội lại vận động thêm nhiều người dân nữa cùng giúp sức đóng góp phương tiện, nhiên liệu để tham gia chiến dịch, giải phóng Sài Gòn, thống nhất đất nước. Rất vui, đoàn quân đi đến đâu cũng được dân giúp đỡ hết sức nhiệt tình.

Trung tường Nguyễn Quốc Thước bồi hồi kể tiếp về cuộc hành quân đó: “Có trong hoàn cảnh đó mới thấy quân dân Việt Nam đồng sức đồng lòng. Bộ đội của ta hầu hết đều xuất thân từ nông dân cả. Có ai biết sử dụng xe máy, xe đò, xe lam đâu. Thậm chí có những người ở những miền quê xa lắc, phải đến khi vào bộ đội, đi qua nhiều miền đất mới thấy được những loại phương tiện đó. May mà nhân dân không chỉ góp phương tiện, họ còn là những nhân tố chính điều khiển các phương tiện. Cứ thế, 1 xe máy chở 2, 3 người. Xe lam chở 13, 14 người còn xe đò chở đến mấy chục người, cả đoàn hừng hực khí thể tiến đến Sài Gòn.”

Trên đường đi, các đoàn nhiều lần phải đối đầu với máy bay địch. Có những sư đoàn, đặc biệt là Sư đoàn 10 chịu tổn thất hết sức nặng nề. Nhưng cuối cùng, ngày 24/4 Sư đoàn 10 cũng có mặt tại điểm tập kết, và là Sư đoàn cuối cùng có mặt ở Củ Chi.

Đánh chiếm sân bay Tân Sơn Nhất

Đánh chiếm sân bay Tân Sơn Nhất

Mới nghỉ ngơi được mấy ngày sau cuộc hành quân vất vả, Sư đoàn 10 đã lập tức nhận mệnh lệnh đánh chiếm sân bay Tân Sơn Nhất và Bộ Tổng tham mưu Ngụy quyền.

Sân bay Tân Sơn Nhất là sân bay cuối cùng của địch. Việc đánh chiếm sân bay là đặc biệt quan trọng, nó sẽ ngăn chặn việc địch dùng máy bay, chúng cũng không thể chống trụ lại hỏa lực của ta nữa.

Nhưng đánh vào sân bay Tân Sơn Nhất là một nhiệm vụ không hề dễ dàng. Ở đây có Bộ tư lệnh dù và Bộ tư lệnh không quân 2 cực kỳ tinh nhuệ và cũng là đơn vị mạnh nhất của địch lúc đó.

Để có thể tiến đánh sân bay, ta buộc phải tiêu diệt được Sư đoàn 25 được mệnh danh là “Tia chớp nhiệt đới” của ngụy quân. Sư đoàn này án ngữ ở ngay trước khu vực Củ Chi – Đồng Dù. Nhiệm vụ đập tan thế phòng thủ, phá vỡ “Cánh cửa thép” “Tia chớp nhiệt đới” được giao cho sư đoàn 320.

Quân địch mạnh, tinh nhuệ nhưng thiếu chí khí chiến đấu đã bị đoàn quân hừng hực chí căm thù của quân ta đánh bại chỉ trong 1 đêm chiến đấu ác liệt. Lúc “Cánh cửa thép” hoàn toàn bị xuyên thủng cũng là lúc Sư đoàn 10 lập tức xông vào đánh thẳng vào khu vực sân bay Tân Sơn Nhất của địch.

Khi Sư đoàn 10 vừa cận kề sân bay thì cũng là lúc Sư đoàn 320 “dọn dẹp” sạch khu vực Đồng Dù. Bộ tư lệnh quân đoàn ra lệnh cho Sư đoàn 10 đánh luôn nhưng Bộ tư lệnh chiến dịch đã yêu cầu dừng lại, chờ các mũi tấn công khác áp sát vào thì tấn công luôn lúc. Trước sự chống trả quyết liệt của địch, Sư đoàn 10 vẫn áp sát ngoài hàng rào sân bay.

11 giờ 30, quân ta chiếm hoàn toàn sân bay Tân Sơn Nhất, cũng là sân bay cuối cùng của Ngụy quyền.

Kể lại những năm tháng oai hùng ấy, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động. Ông kể về câu chuyện đáng nhớ nhất: “Lúc đó, để ngăn chặn quân ta, toàn bộ xe tăng của địch kéo ra cả ngã tư Bảy Hiền. Thế giằng co, quân ta cũng bị thiệt hại nhiều. Trong trận, có 1 xe tăng của ta bị địch bắn toác cả nòng, nhưng các chiến sỹ trên xe vẫn không dừng lại. Họ lao vào đánh giáp la cà bằng xe tăng với địch. Khi xe địch bị xe ta ép chặt vào tường, chúng sợ quá bỏ cả xe chạy thục mạng”

Trung tướng Nguyễn Quốc Thước bảo ông kể lại câu chuyện này cũng để chúng tôi, thế hệ trẻ được sinh ra trong hòa bình thấy được ý chí chiến đấu của quân đội ta như thế nào. Để thế hệ sau có thể tự hào về quân đội Việt Nam, dân tộc Việt Nam anh hùng. Để lớp lớp hậu thế có thể sống ý nghĩa hơn, xây dựng đất nước mà cha ông đã đổ máu để giữ lấy.

Hoàng Đức Nhã

Đã đóng bình luận.
%d bloggers like this: