Lặn lội về quê sau ngày giải phóng

(NLĐO)- Sáng nay 30-4, người dân TPHCM đã được hướng dẫn tránh đi vào một số con đường gần với khu vực thiết kế lễ đài kỷ niệm Chiến thắng mùa Xuân 1975.

Hòa trong dòng người đông đảo, tôi cũng phải đi vòng vòng mới đến được một địa điểm trên đường Cách Mạng Tháng Tám. Có sao đâu, chỉ là sự giới hạn giao thông tạm thời, rồi mọi người sẽ thênh thang trên những ngã đường trong những ngày lễ lớn. Thành phố bây giờ có biết bao nhiêu là con đường và cây cầu hoành tráng, tha hồ cho xe cộ xuôi ngược!

Trong sự hoài niệm về tháng 4-1975, tôi chợt bắt gặp hình ảnh của chính mình cũng có mặt trên đường phố Sài Gòn những ngày đầu giải phóng.

Hồi đó, đang là sinh viên khoa Luật năm thứ nhất, tôi đã được chứng kiến những ngày chấm dứt của chế độ Sài Gòn, rồi quân cách mạng bắt đầu công việc tiếp quản thành phố.


Đường phố Sài Gòn

Tôi thuộc vào nhóm sinh viên được triệu tập về trường, được phân công làm vệ sinh một số doanh trại, tư dinh của các tướng tá chế độ Sài Gòn đã bỏ chạy.

Chỉ một thời gian ngắn sau, biết rằng gia đình không thể chu cấp cho tôi ăn học nữa, tôi đành phải tìm đường trở về nhà ở Nha Trang.

Bây giờ, trí nhớ đã phai nhạt theo thời gian, nhưng tôi vẫn không thể nào quên sự khó khăn đã gặp phải trên đường về. Những chiếc xe đò đã phải trèo đèo, lội suối vì vài chiếc cầu bị hư hại, thậm chí có chiếc bị sập đổ.


Quân đội Cộng hòa tháo chạy từ Tây Nguyên về Nha Trang (tháng 3-1975)

Tôi nhớ, chiếc xe đò “của tôi” đã phải vòng lên Đà Lạt rồi mới từ từ đưa hành khách về đến nơi. Hành khách đã phải leo lên, leo xuống nhiều lần, đôi khi phải hợp lực đẩy chiếc xe bị ngộp máy nữa. Tổng cộng, hình như tôi phải mất vài ngày để về đến nhà.

Ôn cố tri tân. Bao gian khổ đã để lại sau lưng, nhiều người trẻ tuổi có thể không hình dung được những ngày xưa ấy. Tôi chỉ mong một điều là, từ đây đất nước được tươi đẹp, người dân được ấm no, hạnh phúc một cách trọn vẹn và bền vững.

Hạnh Thuần

Đã đóng bình luận.
%d bloggers like this: