Ông “số một”

Viên thiếu tá quận trưởng Cầu Kè người Việt, quốc tịch Pháp mang tên Robert đã dùng danh xưng đầy nể trọng như vậy để gọi đồng chí Ba Danh trong ngày đỉnh điểm 30 tháng 4 năm 75. Đây cũng là bí số trên vô tuyến điện của đồng chí Ba Danh, tức Võ Thành Công, Bí thư Huyện ủy, Chỉ huy trưởng mặt trận Cầu Kè trong những ngày tổng tấn công cuối tháng 4 này.

Từ sáng nay, 30 tháng 4, khi các đồn bót vệ tinh quanh huyện lỵ đã bị ta nhổ gần hết, anh đã dùng ngay mã số vô tuyến điện của địch ở Cầu Kè với danh nghĩa là người chỉ huy cao nhất lực lượng cách mạng của huyện mang tên “Số Một” để liên lạc buộc Robert phải ra gặp và buông súng đầu hàng.

Đến 17 giờ, tất cả các đồn bót sát huyện lỵ, kể cả đồn Giồng Dầu do tiểu đoàn bảo an, lực lượng mạnh nhất bảo vệ vòng trong của chi khu Cầu Kè đã đầu hàng hoặc bỏ súng tháo chạy. ở Cầu Kè chỉ còn có bản doanh ở chi khu, chi công an và trận địa pháo nằm liền với Sở chỉ huy chi khu. Tuy thế, tên quận trưởng Robert rất ngoan cố. Y không trực tiếp ra mà ba lần chỉ cử các tên phó chỉ huy quận ra gặp đồng chí Ba Danh với ý định cố kéo dài thời gian để tìm cách chống đối đến cùng và lợi dụng đêm tối tìm đường tẩu thoát.

Đồng chí Ba Danh rất bất bình trước thái độ, ngoan cố của y. Nhưng anh vẫn nén giận, không ra lệnh nổ súng. “Sớm muộn hôm nay Robert sẽ phải tự mình ra xin nộp quận. Ta không nên nổ súng vào lúc này, vì chúng ta muốn tới giờ phút chắc chắn cả miền Nam sẽ toàn thắng, đồng đội của mình và cả binh sĩ ngụy cùng là người Việt Nam phải đổ máu để rồi có thêm nhiều bà mẹ Việt Nam phải mất con”. Anh Ba trao đổi chủ định đó của mình với đồng chí Phạm Văn Chữ, Huyện đội trưởng.

Tiếp đó bằng giọng nói đanh thép qua vô tuyến điện, anh cảnh báo Robert khi nghe y xin khất ít giờ nữa để y hỏi ý kiến cấp trên: “Robert hãy nghe đây! Các anh không phải hỏi ý kiến ai cả. Tỉnh trưởng Trà Vinh Nguyễn Văn Sơn và Tổng thống Dương Văn Minh của các anh đã đầu hàng. Các anh chỉ còn một con đường là giao nạp quận cho chúng tôi, nếu không muốn mất mạng. Đừng để chúng tôi phải nổ súng và dẫn đến máu của binh sĩ các anh phải đổ vào lúc này. Nếu thế tội của các anh, nhất là Robert với cách mạng và nhân dân sẽ càng lớn không có gì chuộc nổi”.

Đến lúc này, y đành đích thân ra gặp đồng chí Ba Danh. Theo sau Robert là ba tên phó chỉ huy quận, trong đó có tên Cường đại úy ác ôn, kẻ đã tác động mạnh để Robert quyết tâm cố thủ, không đầu hàng. Từ sáng mới biết và hình dung ra tướng mạo người đứng đầu lực lượng cách mạng của Cầu Kè qua giọng nói vừa đầy uy lực vừa rất thu phục nhân tâm của ông “Số Một”, Robert đã rất nể trọng. Bây giờ ra gặp, thấy rõ vóc dáng, diện mạo cao lớn, oai nghiêm, đĩnh đạc của đồng chí Ba Danh cùng phía sau anh là các chiến sĩ quân Giải phóng và nhân dân cũng đang ở thế thượng phong, khí thế cách mạng đang trào lên như sóng biển, lập tức ánh mắt của Robert và 3 tên quận phó liền cụp xuống, ý chí kháng cự cuối cùng bỗng tiêu tan. Giọng y ấp úng vẻ muốn thanh minh:

– Dạ thưa ông “Số Một”! Xin ông hiểu cho, chúng tôi không cố ý chống cự lại các ông đến cùng. Chỉ định kéo dài thời gian lại một chút để tránh những khó khăn về cuộc sống của anh em binh sĩ mà chúng tôi không thể giải quyết được, nếu nạp quận sớm.

– Dạ thưa các ông! – tên Cường quận phó tiếp lời Robert. Vì cuối tháng hết lương rồi, tối nay binh sĩ của chúng tôi không còn gì để ăn. Trao quận lại ngay cho các ông, họ sẽ tràn ra kiếm ăn làm loạn quanh đây. Lại còn ngủ nữa, trao quân sớm cho các ông, đêm nay họ không biết ngủ ở đâu?

– Nếu đúng chỉ vì thế thì chúng tôi sẽ tháo gỡ ngay băn khoăn đó cho các người và giải quyết ngay tại đây. Ngay bây giờ sĩ quan và binh sĩ của các người sẽ có cơm ăn, chỗ ngủ ở vị trí này.

– Dạ thưa các ông. Điều tôi muốn nói lúc này, là rất cảm phục các ông, nhất là ông “Số Một”. ông là một vị chỉ huy tài ba, kiên quyết, nhưng lại rất khoan dung, nhân ái nên đã không ra lệnh nổ súng. Nếu không, chắc chắn sẽ phải thêm bao máu người Việt ta đã đổ ra vô ích và bản thân tôi cũng khó toàn tính mạng.

Nói xong Robert liền xin phép đồng chí Ba Danh dùng vô tuyến điện thanh khuyến dụ và ra lệnh cho quân sĩ toàn chi khu nhất loạt ngưng chống cự, ở nguyên vị trí, bỏ súng đầu hàng, trao nộp toàn bộ chi khu và quân lỵ cho quân Giải phóng.

Buông máy vô tuyến điện thanh, Robert đưa mắt về phía ba viên quận phó và cả bốn liền tháo súng ngắn nộp ngay trước mắt ông “Số Một”. Và y nhanh nhảu đích thân đưa đồng chí Ba Danh và đồng chí Phạm Văn Chữ, Huyện đội trưởng vào Sở chỉ huy chi khu để trao nộp nguyên vẹn toàn bộ vũ khí, hồ sơ và cơ sở vật chất cho quân Giải phóng. Lúc này là 19 giờ ngày 30 tháng 4, Cầu Kè đã được hoàn toàn giải phóng.

Điều đáng mừng nhất là ở huyện lỵ, nơi kẻ địch ngoan cố nhất, ta đã tiếp quản trọn vẹn mà không phải đổ máu trong giờ toàn thắng. ở đây, từ Sở chỉ huy chi khu đến trận địa pháo 105 ly và Chi công an cùng các bót vệ tinh còn lại theo lệnh của ta, quân sĩ của Robert đã xếp súng đạn thành từng đống gọn gàng rồi ngồi gom sang một bên để từng tên chỉ huy các bộ phận báo cáo số quân đầu hàng và vũ khí trang bị với các sĩ quan của ta. Vũ khí, quân cụ và tất cả các cơ sở vật chất, thiết bị quân sự hầu như còn nguyên vẹn. Riêng trại pháo hai khẩu 105 ly đã không ở trạng thái “mặc áo” bảo quản mà cả hai đều hạ thấp nòng chĩa thẳng vào Sở chỉ huy chi khu, gần 100 viên đạn vàng óng súng đã sắp sẵn lên bệ.

Lý giải hiện trạng này, viên trung úy chỉ huy pháo nói: “Qua theo dõi trên vô tuyến điện, tôi biết thiếu tá quận trưởng Robert đã không chịu sớm ra gặp ông chỉ huy quân Giải phóng, vì muốn kéo dài thời gian để giải thoát trong đêm. Nếu cứ kéo dài như thế, chắc chắn sẽ đổ máu, trong đó tính mạng chúng tôi khó toàn vẹn khi mà cả tỉnh trưởng đến Tổng thống Dương Văn Minh đã đầu hàng cách mạng. Cho nên chúng tôi đã hạ nòng pháo sẵn sàng bắn thẳng vào Sở chỉ huy của ông Robert để tự cứu lấy mình. Cũng còn may cho ông Robert khi những khẩu pháo này không phải nhả đạn lần cuối cùng trong tay chúng tôi”.

Robert lạnh gáy, mặt tái xanh khi nghe viên trung úy pháo binh tường trình lại vì hai nòng pháo đang chĩa thẳng vào Sở chỉ huy chi khu của mình như vậy. Y thầm thốt lên: “Ôi, sự trì hoãn của mình đâu chỉ có nguy hiểm với Robert này từ phía quân Giải phóng…”. Nhưng rồi sắc thái trên gương mặt của y liền thay đổi và tỏ ra rất xúc động trước một cảnh tượng rất lạ và thú vị đang diễn ra mà Robert có giàu trí tưởng tượng cũng chưa thấy bao giờ.

Đấy là cảnh tượng khắp trong các doanh trại có quân của hai bên đến bữa ăn đã chia làm hai khu vực liền nhau, một bên là các chiến sĩ quân Giải phóng, một bên là binh sĩ ngụy Sài Gòn. Cả hai cùng ăn chung một tiêu chuẩn bằng lương thực, thực phẩm của Huyện đội Cầu Kè xuất ra. Và ngủ cũng tương tự. Nửa khu doanh trại là các chiến sĩ của ta, nửa bên kia là binh sĩ của Robert khi súng đạn của họ mới nộp vừa đó đã được bỏ kho khóa lại.

Nhìn hình ảnh độc đáo đó, Robert không ngờ rằng cái lý do khó khăn nhất của mình ra để thanh minh với ông “Số Một” lại được ông giải quyết lẹ làng và quá ư ngoạn mục như vậy.

Y đã thực sự xúc động với ông “Số Một” khi được đồng chí thả cho y cùng toàn bộ sĩ quan binh sĩ ngụy ở Cầu Kè về với gia đình(1). “Thưa ông! Tôi đã đọc nhiều chuyện viết về chiến tranh cả ở châu Á và châu Âu. Nhưng chưa bao giờ thấy chuyện, cả binh sĩ hai bên cùng ăn, cùng ngủ ở doanh trại mà chính ông là tác giả như tối hôm qua. Chỉ việc ông kiềm chế không ra lệnh nổ súng đã khiến tôi thực sự thay đổi nhãn quan khi nhìn về phía các ông.

Với hơn một triệu quân chính quy, trước đó còn có cả nửa triệu quân Mỹ được trang bị rất hiện đại, rõ ràng về thực lực quân sự, quân đội Sài Gòn chúng tôi hơn hẳn các ông. Nhưng chúng tôi đã không tránh khỏi thất bại thảm hại là điều đương nhiên. Bởi các ông đã chiến thắng bằng yếu tố mà Việt Nam Cộng hòa không có, trong đó có yếu tố lớn là lòng nhân ái như ở Cầu Kè hôm nay”. Đáp lại, đồng chí Bí thư Huyện ủy, Chỉ huy trưởng lực lượng vũ trang cách mạng của Cầu Kè bảo Robert đứng thẳng người lên và chìa bàn tay về phía anh ta.

HÀ BÌNH NHƯỠNG

(1) Đợt Tổng tấn công tháng 4-1975, trừ những sĩ quan cao cấp đặc biệt và những tên ác ôn có hành động chống đối hiện hành, ta mới tạm giữ, còn đã thả toàn bộ về với gia đình. Sau đó tổ chức cho họ ra trình diện và cho các sĩ quan Saigon cũ đi cải tạo với thời gian tùy theo từng cấp, từng người.

Đã đóng bình luận.
%d bloggers like this: