Những bài học chiến tranh (Kỳ 3)

LTS. Chiến tranh ở Việt Nam đã lùi xa gần 35 năm, nhưng với những người lính Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam không thể nào quên được những gì mà họ đã gây ra cho đất nước và con người của mảnh đất hiền hòa, hiếu khách…

>> Những bài học chiến tranh (Kỳ 1)
>> Những bài học chiến tranh (Kỳ 2)

Kỳ 3: “Hãy cứu lấy tôi”

Tháng 7 năm 1966 là một tháng may mắn. Billy rời chiến trường và làm việc ở bộ phận hậu cần đúng như anh ta dự định. Trung đội tôi có trung đội trưởng mới, một trung uý trẻ vừa kết thúc khóa huấn luyện. Anh ta chọn tôi là người điều khiển điện đàm và điều này đồng nghĩa với việc tôi rời khỏi chốt báo động.

Lúc Trung úy Wylie Mosey Vickery rời quê nhà để đến Việt Nam, anh ta đã không ngừng hát một trong những bài hay nhất của Fontella Bass  trên sóng ra-đi-ô với tựa đề “Rescue me” (Hãy cứu lấy tôi). Mặc dù giọng Vick hơi ồ ồ nhưng có cái gì đó trong giọng hát của anh ta làm mọi người cảm động: “Hãy ôm tôi trong vòng tay, bởi tôi cô đơn và tôi rất buồn, hãy cứu lấy tôi”. Điều này khiến anh ta trông có vẻ nhân văn hơn và làm anh ta bớt giống với cái dáng vẻ của anh lính đi dán áp phích về việc tuyển quân. Vick trưởng thành ở Florida Panhandle – anh ta là một anh chàng nông thôn đích thực. Vick đối xử hòa mục với tất cả những ai chiến đấu sát cánh với anh ta và cũng bỏ qua những người cố tình thờ ơ với nhiệm vụ. Anh ta tốt nghiệp ĐH Austin Peay theo một suất học bổng về bóng đá. Lúc tới Việt Nam, anh ta hạ quyết tâm phải giành chiến thắng trong cuộc chiến này.

Tác giả John Merson (hàng đứng) trong lần thăm một gia đình ở Quảng Trị.

Thay đổi cách suy nghĩ về cuộc chiếnNhiệm vụ đầu tiên của Vick trên cương vị trung đội trưởng diễn ra không mấy thuận lợi. Đó là một đêm tuần tiễu bắt đầu từ lúc nhá nhem tối và theo kế hoạch thì khoảng nửa đêm sẽ trở về. Tôi cùng những người còn lại trong trung đội chờ ở trên đồi. Đã đến nửa đêm nhưng anh ta vẫn bị lạc đường trong vô vọng; chúng tôi phải bắn pháo sáng dẫn đường cho anh ta trở về phòng tuyến. Quá xấu hổ vì điều đó, anh ta hạ quyết tâm sẽ trở thành người đọc bản đồ giỏi nhất của tiểu đoàn.

Kể từ đó, đi đâu anh ta cũng dùng bản đồ và la bàn để vẽ đường đi, tìm vị trí của chúng tôi và xem xét những con đường bao quanh đồi. Dù chúng tôi đang ở trên xe tải hộ tống hay ngồi trên máy bay lên thẳng, Vick cũng nghiên cứu bản đồ và chỉ đạo. Chỉ trong vòng một tháng, anh ta đã là người đọc bản đồ giỏi nhất của tiểu đoàn. Và anh ta vẫn hát: “Hãy cứu lấy tôi.”

Chiến dịch tiếp theo của chúng tôi là tiến hành tuần tiễu dọc vùng đệm giữa miền Bắc và miền Nam Việt Nam. Một trong những quy tắc quan trọng đó là không được phép bước qua vùng đệm ấy và tiến vào khu vực của miền Bắc. Tôi bước bên cạnh viên trung uý với bộ điện đàm trên vai. Trung đội chúng tôi là đơn vị cuối cùng vượt qua một con suối nhỏ. Viên trung úy nghiên cứu bản đồ và những mốc giới dễ nhận thấy nhất xung quanh chúng tôi. Cầm điện đàm, anh ta gọi cho đại đội trưởng.

“Thưa sếp, sếp có biết là sếp đang ở đâu không?”, Vick gào lên.

Viên đại đội trưởng lầm bầm một cách khó hiểu phía đầu dây bên kia.

“Ồ, tôi biết chứ”, Vick tiếp tục nói. “Sếp đang ở đất của Bắc Việt đấy, sếp nên quay trở lại đi”.

Khi Vick đã trở thành một trung đội trưởng dày dạn kinh nghiệm, anh ta cũng thay đổi cách suy nghĩ về thành công. Anh ta không còn nói đến việc phải chiến thắng trong cuộc chiến này nữa, thay vào đó, anh ta chỉ tập trung vào việc làm thế nào để bảo vệ mọi người trong trung đội. Ưu tiên của anh ta bây giờ là số lượng thương vong vì vấp phải mìn ít hơn, ít người bị bắn tỉa hơn hoặc những trường hợp bị cụt tay què chân ít hơn.

Vick trải qua đủ trạng thái của sự đau khổ: hoài nghi, tức giận và cuối cùng là chấp nhận trong buồn bã. Khẩu súng là tình yêu thời chiến tranh của anh ta. Anh ta không bao giờ thay khẩu súng khác. Và anh ta vẫn cứ hát: “Tôi cô đơn và tôi rất buồn. Hãy cứu lấy tôi.”

Những  cơn ác mộng

Sở chỉ huy của trung đội tôi chỉ có ba người: Vick, tôi và một y tá quân y. Michael Patrick Tobin có chuyên môn giỏi, đã lập gia đình, rất yêu vợ và là người dễ gần nhất trong trung đội tôi. Có lẽ bản tính trầm trầm của anh ta xuất phát từ việc anh ta là con út trong một gia đình có đến 9 người con.

Với Mike, cuộc đời không bao giờ là một trò chơi “được ăn cả, ngã về không”. Anh ta không cần phải chứng tỏ mình cứng rắn như thế nào. Với hầu hết mọi người trong trung đội, thuyết phục mọi người rằng mình cứng rắn như thế nào là vấn đề mang tính sống còn. Rốt cuộc, nếu mọi người nghĩ bạn là người mạnh mẽ thì bạn sẽ tin mình là người như thế. Và nếu bạn tin là mình mạnh mẽ thì bạn cũng có thể tin rằng bạn có thể tồn tại. Đối với Mike, việc thể hiện mình là người mạnh mẽ là một việc làm không cần thiết.

Trong một chiến dịch bắt đầu vào mùa mưa, chúng tôi phải đi cả ngày trong cơn mưa tầm tã. Cả ngày chúng tôi bị ướt; cả đêm chúng tôi bị lạnh cóng, quần áo thì chẳng lúc nào khô. Tôi bỏ tất ra và không mặc quần áo lót nữa. Càng ít lớp vải ướt trên mình, tôi càng cảm thấy đỡ bị lạnh và ướt hơn. Cuối cùng mặt trời cũng ló ra vài giờ, nhờ thế quần áo của tôi mau khô hơn.

Mỗi ngày chúng tôi lại mất vài đồng đội vì bị bắn tỉa, vấp mìn hoặc dẫm phải bẫy. Để chống chọi với cơn ác mộng này, viên trung uý, Mike và tôi cột những chiếc áo choàng lại với nhau để tạo thành một cái lều. Chúng tôi cởi quần áo và bò vào trong lều, nằm ngủ sát nhau để giữ thân nhiệt, cởi áo ra để ngủ nhưng vẫn mang giày.

Vào một đêm, súng cối bắt đầu nã vào khu vực xung quanh chúng tôi. Chúng tôi ra khỏi lều và bò về phía công sự giờ đây đã ngập đầy nước. Mike và tôi đội mũ vào; nhưng Vick không tìm được mũ của anh ta.

“Merson”, anh ta gào lên: “Mũ của tôi đâu rồi?”.

Tôi chẳng có cách nào để ra khỏi công sự cả bởi đạn súng cối đang nổ xung quanh chúng tôi. Tôi nhìn quanh hố công sự, tìm xem có cái mũ nào khác không. Ngay phía rìa hố có chiếc hộp bánh bằng nhôm sáng bóng. Tôi đưa cho Vick cái hộp bánh; chẳng cần nghĩ ngợi, anh ta đội nó lên đầu. Chúng tôi trông giống như ba đứa trẻ nằm trong một cái bồn tắm, đang chờ mẹ tới để lau khô người.

Sau đó vài phút, một quả đạn cối nổ gần chỗ chúng tôi, rơi đúng vào công sự bên cạnh. Sau tiếng nổ là sự yên lặng đáng sợ. Thậm chí chẳng có tiếng kêu cứu “Y tá, y tá!” nào cả. Cả hai người trong công sự đó chết ngay tức thì. Công sự của họ hứng trọn vụ nổ, nhờ vậy giúp chúng tôi không bị thương vì những mảnh đạn văng ra. Vài phút sau, các đơn vị súng cối của chúng tôi bắt đầu nhắm và bắn vào khu vực vừa bắn những quả đạn cối vừa rồi. Chúng tôi nằm chờ cho đêm qua đi.

Sáng hôm sau, trời trong và đầy nắng. Trong thời gian nghỉ ngơi vào mùa mưa, chúng tôi gọi một chiếc máy bay lên thẳng tới để mang đi những người chết và những người bị thương ở chân quá nặng không thể đi được. Mọi người đều đã kiệt sức.

Kỳ 4: Người lính trở nên điên dại 

John Merson

Đã đóng bình luận.
%d bloggers like this: